Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

TƯỞNG NIỆM MỘT NĂM BA MẤT


Thời gian trôi thật nhanh
Thấm thoát đã một năm
Giỗ đầu ngày Ba mất


Ở hai đầu trái đất
Con cháu nhà Hoa Văn
Nhớ mãi ngày buồn nầy


Mẹ một mình một bóng
Nhang khói và kệ kinh
Phu thê trọn nghĩa tình


Mùi hương trầm thơm ngát
Lời kinh nghe nhẹ lòng
Thoát tục, Ba thong dong


Vu Lan về

Tháng bảy mưa ngâu bạc mái đầu
Mỏi mòn chờ đợi suốt canh thâu
Mẹ mong con cái từ đâu đó
Về gọi “Mẹ ơi”, dạ bớt sầu


Vẫn biết từng ngày, Mẹ ngóng trông
Đàn con khôn lớn mãi long đong
Một đời phiêu bạt lo cơm áo
Nghĩ chuyện “hợp tan” nát cõi lòng

Bông hồng cài áo mùa Vu Lan
Báo hiếu lòng con thấy rộn ràng
Nguyện cầu mưa mốc trên ban phát
Sống lâu, khỏe mạnh, Mẹ bình an


Những mùa Vu Lan đến, rồi đi
Còn Mẹ lòng con luôn khắc ghi
Dưỡng dục sinh thành tựa biển lớn

Bông hồng cài áo nhất còn chi

Hồng Phượng
Mẹ
Mẹ là con suối nhỏ
Róc rách chảy đầu nguồn
Trong lành giọt nước mát
Nuôi nấng một đàn con

Mẹ là một giòng sông
Chẻ ra năm bảy nhánh
Chở nặng giọt phù sa
Đắp bồi thành biển cả
Mẹ à biển bao la
Ru con tiếng ơi à
Bao ngày tháng trôi qua
Êm đềm khúc tình ca

Mẹ là ngôi sao sáng
Trên bầu trời bao la
Dõi theo con muôn ngã
Soi rọi đường con đi !
HP 02/09/09

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2009

THƠ THĂM MÁ


Con nay còn má bên quê
Vài hàng con kính gởi về viếng thăm
Vu Lan nay đã gần rằm
Mẹ già thao thức, đêm nằm nhớ con !
Mẹ chờ con cách núi non
Mong ngày Tết đến các con sum vầy
Năm nào Ba vẫn còn đây
Mẹ lo chăm sóc ,quên ngày tháng năm
Bây giờ mình mẹ trầm ngâm
Trông con ngàn dặm về thăm mẹ già !
Lòng con luống những xót xa
Muốn về bên cạnh như là ngày xưa
Nằm bên gối mẹ say sưa
Kể thầm bao chuyện nắng mưa trong đời
BÔNG HỒNG con vẫn còn cài
Dù xa muôn dặm nhớ hoài MẸ yêu!

Con SK

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

TÂM SỰ TRANG THƠ



Có nên nhậy cảm lắm không , cuộc đời đã lập đi lập lại biết bao nhiêu lần bị nguời ta chê khen, nặng nhẹ, cay đắng, châm chọc...nhưng mỗi lần chuyện này lập lại thì lại thấy bực mình!

Chừng nào mới chịu coi mọi thứ như pha, như không ? chắc không chừng nào hết, và nếu không muốn dính vào chuyện thị phi thì chỉ còn cách tìm nơi thanh tịnh mà ở, đừng liên lạc với ai cả và đừng tìm ..nguồn vui hay nụ cười ...

Mỗi ngày sau những việc bận rộn cho mọi người ,con cháu...thì còn lại là phần ta , cái phần của ta là bạn bè , người yêu, thơ, văn, nhạc ...tuỳ theo ý thích, hoàn cảnh của mỗi người...những người có gia đình thì vui với chồng , vợ, con, cháu...

Vì vậy có một sân chơi dể giải trí cũng rất cần thiết, tìm đuợc nguồn vui với bạn, với nhạc, thơ văn. Mỗi ngày nói chuyện với nhau trên mạng cũng làm mình ...đỡ câm.

Bạn qúi cho ta nhiều món quà đặc biệt nhạc hay, thơ êm dịu, những truyện ngắn, vui, cảm động, nhắc nhở bao kỹ niệm của thời đã qua, thời thơ ấu, thời sinh hoạt, thời chiến đấu nơi quê nhà...hoặc thời hiện tại, ta đang làm gì, mỗi ngày hoạt động ra sao . Người trẻ thì còn phải ngày ngày đi "cày”, mặc dầu cày trên cạn, trong văn phòng, trong hảng... làm sao cho tiêu hết 8 giờ trong một ngày... Người già sau khi về hưu, về già thì làm gì ? Ai có con cháu thì giúp con, trông cháu...Đây là một cái job rất bền bỉ và cao quý, vì không bao giờ bị lay off, có bị off chăng là tại ta không còn đủ sức khoẻ để ..giúp con cháu nữa.

Điển hình, tôi và các bạn tôi, mấy cô giáo ngày xưa, mấy ông tướng tá bây giờ gặp nhau, thường hỏi :

- Mi làm chi? _
- JOB VĨNH VIỄN ! đưa vợ đi làm, đưa cháu đi học.. về nhà còn đứa nhỏ nào ở nhà thì trông nó, còn không thì coi TV, đọc sách, quay qua quay lại nhìn đồng hồ đã thấy tới giờ...đi đón, vậy là hết ngày .

Tôi thì bận rộn nhất, cứ như chong chóng suốt ngày. Nghề giử trẻ không bằng cấp của tôi mà đắt như tôm tươi. Khi vừa chân ướt, chân ráo tới Canada đã được người ta đưa rước đi giử con tây nói tiếng ANH. Rồi chuyển qua giử con tây nói tiếng Pháp ở vùng nói tiếng Pháp. Rồi chuyển qua làm thợ may, thợ thêu, làm hoa áo cưới, đủ nghề . Cuối cùng có cháu ngoại đầu lòng là về nhà giử luôn cái job này cho tới bây giờ.

Hai năm trước tôi bị chóng mặt ở nhà, con chỉ giao cho một cháu nội một tuổi, coi như nhẹ nhàng cho bà Nội có việc, vừa có cháu cho vui. Đến hai năm sau, bệnh chóng mặt nhờ uống thuốc tàu có phần thuyên giảm, cháu lại tăng thêm 2 đứa . Hè này thì cháu ngoại tới luôn nên tôi giử luôn 4 đứa, có khi 5...,chỉ có 2 đứa cháu ngoại ở hơi xa thì không đến...

Tuy giử cháu, cơm nuớc nấu nuớng mỗi ngày, tôi vẫn còn thì giờ cho tôi ...khi tụi nó ngủ, tôi có thể viết lại một vài ký ức nho nhỏ, tuy chẳng biết làm gì, để đọc chơi, cũng ghi lại làm kỹ niệm . HAI NĂM trước Trang Thơ vì phải CHUYỂN BẾN mà ra đời. Hiền gởi cho tôi mấy bức tranh. Bức thứ nhất là cảnh một rừng nho trong sương mai . Bức thứ hai là đàn vịt trời trở về bến đậu trong buổi chiều tà... Hiền nói cô đề thơ vô đây em đua lên trang MÀU TÍM.

ĐỔI MÙA

Đổi muà rừng lá sang thu
Bước chân dẫm nhẹ ,thoáng mù hơi suơng
Ai đi nhặt lá bốn phuơng
Để quên bớt nỗi buồn vương đổi muà !
S.M.

BẾN ĐỖ

Đàn chim mõi cánh trở về
Dừng chân bến nước,bốn bề mây trôi
Cuộc đời cũng thế mà thôi,
Đi bao nhiêu dặm nổi trôi cũng ..về !
SUỐI MƠ

Tôi theo TRANG THƠ làm NIỀM VUI giải trí cho đến bây giờ. Trang thơ đem cho tôi thêm bạn bè, thêm nguồn thơ mà gần 20 năm ở Canada tôi không gặp lại bạn bè nào cả , cũng chẳng có nguồn vui nào ngoài con cháu.
Trang thơ đem lại nguồn vui, mỗi sáng sau khi check mail thì qua trang thơ để xem ai vô comment...những comments nhiệt tình, dễ thương, dí dõm, đầy kiến thức, nhưng cũng không thiếu những comments chọc ghẹo, mà người ưa chọc người khác nhiều nhất là SƯ MẪU, xin lỗi các bạn nhé, tuy vậy tôi chỉ chọc vui thôi, đôi khi cũng có nervous đôi chút, nhưng TRANG CHỦ đã kịp thời chận đứng !

Vì vậy tôi là người hay bị những comments ác nhất !Khi bị mấy comments này thì tôi chán Trang thơ lắm, tôi nghĩ chỉ là nơi giải trí mà cũng lắm rắc rối, nên nhiều lần tôi đã nghĩ "thôi mình già rồi nên nghĩ ngơi, để mấy người trẻ họ chơi". Không thôi họ đùa quá đáng mình lại chạm tự ái thì mất vui! mà đang mất vui thật, nên còn chưa biết tính sao.

Trang thơ đôi khi cũng làm buồn lòng vì những vặt vảnh, nhưng rồi cũng qua đi, vì có thanh minh thanh nga, có bôi xoá, sau đó lại quên tiếp...và sẽ biện luận rằng vì là...con người…, ai không có lúc sai sót, nói thêm, nói bớt, ngoa ngữ, thậm xưng, cường điệu ...đó là ngôn ngữ văn chương mà !!!!
Hai năm TRANG THƠ, buồn vui, bực bội, thích thú, bốn mùa ấm áp, mát mẽ, lạnh lùng gì cũng có hết, giờ biết tính sao đây? bỏ thì thương mà vương thì tội ! hay cứ đi nốt đường trần còn tơ vưoơooơơng mối tình thoơoơoơoơ!

NS .

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009

DRAN-ĐƠN-DƯƠNG


KỸ NIỆM NGÀY XƯA

Mưa về làm nhớ ĐƠN DƯƠNG
Mưa về chợt nhớ ngôi trường ngày xưa
Bao nhiêu hình ảnh vấn vương
Hiện vào trí nhớ , thiên đường tuổi thơ !

Trời mưa lội nước ,lội mương
Say sưa chân bước,quên luôn về nhà
Nhởn nhơ từng đám la cà
Vườn rau ,vườn mướp,tà tà vườn dưa!

Cạnh vườn có cái ao sen
Bỏ vào tấm ván làm thuyền một chân
Có khi trợt ướt cái rầm
Áo quần lóp ngóp, làm răng bây chừ?

Đám này thì chỉ có nường
Nghịch ngầm ai biết,tưởng là hiền khô
Bạn bè nào có ai ngờ
Tưởng nàng e lệ,lơ ngơ thương thầm !
NGÀNSAO

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2009

LE TEMPS PERDU


Si j étais encore jeune et dure
Je retournerais à mon cher village;
Où la terre fertile a été ruinée par des orages
Sans que les gens ne se sentent jamais abattus.

Si ma mère encore m'y attendait
Je tiendrais ses mains tellement tendres et maigres,
Son large sourire épanouirait son visage saint
Ce serait dans ses bras que je m'endormirais.

Si mes petites amies me revoyaient
Nous bondirions, nous crierions, nous pleurerions,
Notre amitié d'enfance est si profonde
Alors ce serait des plaisanteries sans fin qu'on se raconterait.

Si je pouvais retrouver mon ancien amour
Ce serait sans doute sa voix que écouterais.
Je songe à lui dire mille et mille regrets
Mon ambition, ma déception, ma bêtise et quoi encore.

Mon Amour

Si je m'apercevais que la vie est compliquée
La solitude, la douleur, la dépression, la frustration,
Mais aussi la réussite, le bonheur, la passion, la consolation
J'accepterais tout, oh mes pertes et ma destinée.

DR ROSE HUONG

NGÀN SAO XƯA

HỒI XƯA,

Em là con gái nhà quê
Hàm răng lểnh khểnh,dám chê chỗ nào
Em vừa tới tuổi nhảy rào
Lắm anh ngắm nghía, hỏi sao trên trời ?

***NGÀN SAO***

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

NHỮNG BÀI THƠ CỦA BA HẢI CHÂU LÚC SINH THỜI


LƯU LẠC GIANG HỒ

Có thân, đành chịu cực cho thân.
Ai để khôn vươn, mối nợ trần.
Cay đắng sự đời tê tái lưỡi.
Chát chúa trần tục lủi xài chân.
Ngày no ngày đói, chi nài trẻ.
Đêm ngủ, đêm không, khổ lắm lần.
Tình cảnh truân chuyên, thôi quá ngán.
Ngặt vì còn mẹ, tiếc gì thân.


THƯƠNG NHỚ MẸ

Nhớ mẹ lòng con mãi thiết tha.
Công ơn dưỡng dục nặng bao la.
Con vừa no ấm, mong đoàn tụ.
Mẹ đã lìa trần dạ xót xa.
Xứ Huế đau buồn ôi chiến cuộc.
Cao nguyên khổ lụy bởi can qua.
Mẹ về tiên cảnh hầu ngoại tổ.
Nhớ mẹ lòng con mãi thiết tha


HY SINH

Đức ruột, không tiền, sống cách chi ,
Bể cạn vừa qua người chửa mạnh
Núi rừng lăn lộn chẳng thường khi.
Yêu nhau, rợt lệ cầu nhâu mạnh.
Ngoảnh mặt chia sầu, dạ quyết ly.
Phân sự chu toàn điều lệnh dạy.
Thấm nhuần triệt để nghĩa sinh hy .


MONG HÒA BÌNH

Thị thành giặc giả tới miền quê.
Hiếu thảo vương mang lắm nặng nề.
Nhớ mẹ giòng châu rơi lả tả.
Thương mình, suối lệ nhỏ lê thê.
Nơi nơi súng nổ vô phương khứ.
Chốn chốn giao tranh, bặc hướng về.
Mong mỏi hòa bình mau vảng lại.
Về thăm quê mạ sướng không chê.