Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2009

BAN MÊ . . .


Ban Mê đất đỏ bụi mù ,
Con đường xưa ấy, bây giờ còn đâu .
Ai về thử hỏi trước sau
Người xưa cảnh cũ, tìm nhau phương nào ?
Tôi đi lá đổ xôn xao ,
Mùa Thu se lạnh , lệ trào hoen mi !
Đau nào hơn cảnh chia ly
Buồn nào hơn cảnh chia ly dặm ngàn .
Bước đi mà lệ dâng tràn ,
Ngày về tóc đã điểm màu thời gian !

NS.

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009


Kỹ niệm năm Đệ I Trần Hưng Đạo DALAT

UYÊN OANH đậu bờ SUỐI KIẾT
Bầu trời HỒNG in một bóng sao đêm
KỲ DIỆU thay MINH NGUYỆT rọi THANH HÀ
Trong lúc YẾN ngân NGA buồn thảm .

DALAT 1960

HẾT GIẬN HẾT HỜN

Thôi rồi hết giận hết hờn
Hết còn thơ thẩn đưa hồn đi hoang
Hết rồi những bước lang thang
Lê chân tìm chốn thiên đàng trần gian
Thời gian một loáng qua nhanh
Như cơn mộng ảo theo làn gió bay
Ta còn ngất ngất cơn say
Bỏ hình bắt bóng loay hoay giữa đời !

NS
BUỒN
Hôm nay quả thật ngày buồn
Trời rầu u ám,lùng bùng sắp mưa
Trên mail vắng khách tình thư
Khiến lòng ta cũng đong đưa nỗi buồn !

NS.

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2009

NHỚ BA MẸ

Ba ơi thăm thẳm trời cao,
Ngoài hiên mây tạnh lào xào gió đông
Nơi đây vi vút ngàn thông,
Một mình hiu quạnh, lòng trông núi mờ.

Nhớ ngày nào tuổi còn thơ,
Ở bên cha mẹ ấm nhờ tình thương,
Ngày ngày cắp sách tới trường,
Buồn vui bao nỗi cha thường bảo ban,

Ân cần mẹ dặn hỏi han
Học hành chăm chỉ chăm ngoan nên người.
Bây giờ cha viễn phương trời,
Mẹ gìa tóc bạc pha sương đồi mồi

Lòng con thương lắm mẹ ơi
Thương cha quá vãng ,mẹ ngồi âu lo.
Đêm trường nước mắt nhỏ to
Nhớ cha xót ruột, mẹ hò điệu ru
Trở trời đã hết mùa thu
Một cơn mưa lạnh , thiên thu mẹ buồn!

Thanh Tài

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009

MÈO ỐM




Vần thơ buồn thỉu buồn thiu
Con mèo ốm ấy chẳng buồn đi chơi
Hôm qua mèo ốm còn cuời
Còn tươi hoa nở ,còn ngời mắt sao



Bài thơ viết tự hôm nao
Để cho mèo ốm nằm vùi trong chăn
Để cho mắt lệ đẫm khăn
Để cho mi ướt môi hồng kém tươi

Để cho ai dỗ mèo lười
Chẳng buồn chải tóc chẳng buồn tô son
Thiệt là lòng dạ héo hon
Để cho ai đấy..ôm tròn ..ốm đây...

Một bà bạn( tên Ngân) ...chọc hôm ..bị bịnh..

CHUYỆN VỀ BA


Con nhớ ngày xưa nhà rất đông
Ba đi làm vắng Má chờ trông
Mỗi lần về phép nhà vui lắm
Ấm áp lòng người dẫu gió đông

Con nhớ Ba thường hay nóng tính
Cả nhà biết ý chỉ làm thinh
Qua cơn thịnh nộ trời yên ắng
Không khí “hoa văn” thắm đượm tình

Thời gian trôi mãi có ngừng đâu
Tóc trắng pha sương bạc mái đầu
Móm mém Ba cười rồi lại khóc
Nhìn con nhìn cháu nói gì đâu

Con xin được thắp nén nhang này
Gửi đến Cha già giờ ngủ say
Quên hết tháng ngày hoài lận đận
An nhàn khi tuổi chẳng còn xuân.

HP(Ngày của Cha)