Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011
CHUYỆN MUÔN ĐỜI DÂU RỄ
DÂU RỄ
Chuyện dâu rể là chuyện ngàn năm mây bay, bà mẹ chồng , mẹ vợ nào cũng có.
Tôi thì đã hơn 10 năm nếm mùi dâu rể, vui, buồn, khóc, tức tưởi...ôi đủ thứ, nhưng rồi cũng qua ...qua trong không gian trong thời gian nhưng trong tâm trí thì lâu lâu có một sự kiện nào mới xảy ra lại làm nhớ lại chuyện cũ.
Có lần tôi đã ghi lại trên giấy, nhưng nghỉ sao rồi không lên mạng nữa. Hôm qua vì con dâu tử tế biểu tôi :
_ Má đi ngủ lại đi, nên hôm nay tôi quyết định ghi lại chuyện đời này.
Ngày 6/9/2011 là ngày khai giảng niên khoá mới của một số trường công ở Canada. Tôi nghe như cô con dâu dậy sớm làm việc dưới nhà bếp. Nhưng đã 8 giờ rồi, giờ đưa cháu ra xe bus mà sao chưa đứa nào ngủ dậy.
Tôi qua đánh thức tụi nó dậy thì nghe tiếng con dâu ở dưới vọng lên, hôm nay con chở tụi nó đến trường nên để cho ngủ...
Theo tôi dù có đưa xe đi nữa, giờ này dậy là trễ rồi, còn phải sửa soạn, ăn sáng ...Vậy mà cứ chần chừ đến khi xuống tới nơi thì đã 9 giờ kém 15.
Tôi nói :
_Ăn uống lẹ lên, trễ rồi
Con dâu làm bánh mì, cho ăn trước. Thường thì phải uống nước lọc, rồi uống sửa xong rồi mới ăn.
Không lo trước, để cập rập rồi ăn uống lộn xộn, nó cho ăn trước, sửa chưa hâm..
Tôi nói uống sửa đã rồi ăn. Con dâu đáp liền :
_Thôi má lên ngủ tiếp đi ,để con lo...đừng nói ồn ào làm con quýnh.
OK, tôi không nói nữa, ngồi vô computer, để mấy mẹ con chạy ngược chạy xuôi.
Tôi ra sân gặp mấy bà bạn tây, xổ một tăng, tao get mad my daughter in law.
Mấy bả cười : I know.
Chuyện hôm qua cũng làm tôi bực mình không ít, tối lại không ngủ được.
Nhớ lại mấy bữa trước ở nhà mình, mỗi sáng dậy bình yên, thắp nhang, nghe niệm Phật. Con gái mua thức ăn đem tới đầy đủ, nhất là trái cây cam chuối là những thứ cần phải có hằng ngày. Ở đây nó không mua chuối cũng huề thôi.
Thức ăn toàn thứ "độc", mình không nên ăn, hôm qua đi làm phone về :
_Má nấu bún riêu. Hôm nay thấy để mì, cải, là làm mì xào.
Thôi tôi ăn cơm nguội với con nhỏ cháu, nó cũng chỉ thích ăn cơm.
Sáng nay ngày 7 tháng 9 là ngày thứ hai học sinh đi học.
Hôm nay tôi biết ý không thèm dậy sớm. Thức giấc nằm trên giường nghe đọc hết chuyện ngắn, một phần chuyện dài, qua nhạc, rồi nghe tin tức buổi sáng.
Tôi ra khỏi giường lúc 8giờ 15 phút . Thấy trong nhà êm ru, chẳng ai nhúc nhích (thằng con thì đã đi làm từ 7giờ sáng).
Tôi đứng ngoài cửa phòng hỏi vọng :
_Bửa nay không đi học hả? 8giờ 15 rồi.
_ Chết cha trễ rồi....
Tôi đi xuống dưới, nghe lục đục một hồi ...rồi réo ấm ỉ:
_Bà nội ơi ,làm sửa ,làm bánh cho tụi nó giùm con...
_ Sẳn hết rồi, xuống ăn uống lẹ lên...
_ Má lo giùm Cynthia, để con đem Dylan đi...
Chuyện mấy lần rồi như vậy, mà sao nó chẳng biết điều tí nào, vẫn ăn nói như là bà chủ !
Sáng nay ra gặp mấy bà bạn,t ôi kể lại chuyện, nhưng quên nói lại với con dâu là :
_ Má phải đi ngủ lại!
Mấy bà lại cười _ I know !
Chuyện dâu rễ có lẽ là đề tài nóng để ...có việc làm!
NS
Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011
VỀ MÁ
Chị Kiết,
Đang buồn vì nằm hoài,mò tới máy vi tính đọc mấy dòng của chị là thấy vui rồi.Em sẽ mau lành vì nhờ chị động viên.Thì phải khoẻ để còn làm ăn,chớ ai nuôi mình bây giờ.
Em mới điện thoại trên nhà,gặp ca bà hồng trực,nó có vẻ vui và còn chọc em là nó mạnh nhất,thứ nhì bà tuyết và thứ ba là Má còn mấy bà con gái thì thua xa lắc...Thấy kg khí vui là tốt.Nó nói má đi tập huấn ngoài bà hương 1 tháng,về dễ chịu hơn,nói gì nghe nấy, và kg ngồi lâu nữa.Nhà ông đạt vui hơn vì anh chị em vô ra thay phiên nhau và có vẻ gắn bó hơn.
Khoảng 12/9 tây,tụi em,tất cả tập trung về trên đó,vợ chồng đính và thằng nhóc cũng cho theo,vậy là đủ mặt bá quan,hi vọng Má vui nhiều hơn.Rồi lật bật tới Tết, chị về phải kg?
Thôi cứ hi vọng là vậy,có gì thay đổi thì tính sau.
Cài thằng cha ba tàu thì khủng khiếp và vô nhân đạo nhất hành tinh này rồi.Nó ác vậy rồi cũng có sống đựoc hoài kg? cha nhà nó ăm mặn thì đời con nó cũng lảnh quả.
--- Ngày Thứ 6, 26/08/11, S K
Từ: S K
Chủ đề: Re: Về: Fw: Em Đi chùa Hương
Đến: "Thuong Nguyen"
Cc: "thanhtai Nguyen"
Ngày: Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011, 20:18
THƯỞNG ,
HỒI XƯA NGƯỜI TA ĐÃ ĐẨY BÀ NGỒI TRÊN XE VỀ RỒI,BÂY GIỜ TÁI DIỄN
CÒN NẶNG HƠN . THÔI SINH NGHỀ THÌ CỨ PHẢI THEO NGHỀ ,CÁI THÂN BÀ NHƯ
CON TÉP MÀ CỨ TƯỞNG MÌNH CÒN JEUNE.
ĐỪNG HAM CÔNG TIẾC VIỆC ,DÙ TIỀN NHIỀU HAY ÍT CŨNG VẬY THÔI.TUY LÀ
PHẢI LÀM VIỆC.
CÓ MỘT NGƯỜI NÀO ĐÓ NÓI: CHƯA BAO GIỜ THẤY AI ĐỂ MỘT BỌC VÀNG
TRÊN QUAN TÀI CẢ.
TRIẾT LÝ TÀO LAO VỚI BÀ CHO VUI ,CHỨ NGƯỜI BÊN ĐÓ THÌ VÔ PHƯƠNG
CỨU CHỮA . LÀM CŨNG CHẾT MÀ KHÔNG LÀM CŨNG CHẾT. CŨNG NHƯ BÊN NÀY
ĂN ĐỒ ĐỘC CỦA TÀU .ĂN CŨNG CHẾT MÀ KHÔNG ĂN CŨNG CHẾT.
THÔI BÀ RÁNG TĨNH DƯỠNG ...LÀNH RỒI TIẾP TỤC CON ĐƯỜNG ĐÃ ĐI,VÌ
KHÔNG AI CHIA XẼ ĐƯỢC!
NẾU NGỒI ĐƯỢC THÌ VÔ HOA VĂN VÀ NGÀN SAO ĐỌC CHƠI.
http://ce-hoavan.blogspot.com/
http://ngansaoygmail.blogspot.com/
Tui càng già càng chằng như MÁ ,mà theo tui nhận xét ,hình như bà con nào của
MÁ cũng y chang nhau ! bây giờ nghe mọi người than thở ,mới biết ĐI LÂU MỚI THẤY
ĐƯỜNG DÀI !
CHÚC BÀ MAU LÀNH .
--- On Fri, 8/26/11, Thuong Nguyen
From: Thuong Nguyen
Subject: Về: Fw: Em Đi chùa Hương
To: "S K"
Date: Friday, August 26, 2011, 1:02 AM
Chị Kiết,
Tình hình như chị biết và mail cho em.
Em có nghe chị Hưong trao đổi qua đ/thoại tương tự vậy.bữa nào trống tthì Mai và Tuyết chia nhau ra chăm sóc Má thêm.Còn tiền bạc thì em kg biết,mọi thứ chị Hưong lo.
Cũng sắp gặp nhau đầy đủ ngày giỗ của Ba.Có gì cần thì bàn thêm.
Em xui xẻo,chãy xe tới truờng về,bị trơn trợt do mưa lớn,ngập,tay lái loạng choạng té,nằm nhà gần cả tuần,chỉ nằm bó và uống thuốc,ngồi kg đựoc.Giờ thì đỡ nhiều và đi lại đựoc.Có tụi thằng Bi chăm sóc cũng đỡ.
Thôi em đi nghỉ đã, thấy ê ẩm người rồi.
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011
CHUYỆN VUI VT
Anh ta tự khai là mới mổ mắt, nên mang kính đen ban đêm. Có lẽ vì vậy mà nhìn người không rõ lắm !
Vì cở như tôi mà còn gọi là dáng liễu thì thật tức cười !
Hay là chị Bích Huyền cố ý đùa dai !
Tôi đứng bên cạnh chị BH đang ký tặng CD cho khách, bạn tham dự buổi ra mắt sách của LÊ HỮU một cựu h/s BMT.
Chị BH hỏi quý danh cuả người được tặng CD. Tôi cũng đùa vui tự giới thiệu mình :
- Tôi là thi sĩ Ngàn Sau.
Chị BH vừa cười vừa nói .
- Biệt danh hay quá, và hí hoáy viết tặng...
Bỗng có người đứng bên cạnh tôi hỏi :
- Xin cho biết quý danh ?
Chị BH nhanh nhẩu trả lời :
- Đây là thi sĩ Ngàn Sau .
- Hân hạnh được gặp, tối nay tôi sẽ về làm bài thơ tặng thi sĩ Ngàn Sau.
- Vậy thì tôi sẽ đối lại ngay !
- Khỏi cần đối !
- Ok, không sao!
Chị BH nói .
- Thế là tài tử, giai nhân gặp nhau, thi hoạ !
- Vậy tôi gọi anh là thi sĩ Ngàn Xưa nhé !
Tôi cười, vì tôi đoán biết anh ấy là ai !
Có lẽ anh chưa thấy tôi bao giờ, nên không biết tôi, anh học lớp với em tôi ở trường THBMT ngày xưa !
Tôi nghĩ thế nào tối nay về anh sẽ làm bài thơ tặng tôi !
Anh ở chung phòng ngủ với TVC.
Sau buổi ra mắt sách, anh về phòng lôi TVC ra tâm sự:
- Tao vừa gặp một "dáng liễu" có biệt hiệu thi sĩ NS . Thật là thú vị, tao sẽ làm một bài thơ để tặng....
TVC cười hố hố ! Bỏ mẹ rồi ! mày có biết ai đó không ?
- ?
- Cô giáo ngày xưa dạy trường THBMT, chị của HP, CH...., chắc mày không biết .
- Trời ơi ! Tao có biết đâu, may quá, tao chưa nói gì...
Hôm sau, khi họp mặt tất cả cựu H/s, Gs trường THBMT do TÚC TRÍ tổ chức tại một Pool Club - Houston.
Anh chàng thi sĩ Ngàn Xưa tối qua đến gặp tôi ...
- Em xin lỗi cô vì không biết !
- Có gì đâu, vui thôi ! Anh không biết tôi, nhưng tôi biết anh . Vậy anh có muốn LỜI XIN LỖI của anh có người làm chứng không ?. Tới đây có chị BH .
- Anh nói đi...
Mọi người cười vui vẽ, coi như một chuyện đùa vô hại !
Đến lúc chị BH lên phát biểu trước hội trường, chị kể lại câu chuyện vui, 2 thi sĩ NS, NX gặp nhau, chị cứ nghĩ là hai người bạn học ngày xưa, giờ gặp lại nhau...
Đây cũng là một chuyện vui trong buổi ra mắt sách của LH, tôi ghi lại để kỹ niệm và rất trân trọng đối với một cựu hs BMT .
Chị BH gởi lời khen tặng !
Tôi cũng làm vài câu thơ tặng VT.
Vì trong cuộc sống nhiễu nhương ngày nay, mà còn lại con người Biết như VT quả cũng hiếm !
VT
Lời khen không biết để đâu
Gởi lên trang lưới để sau nhớ hoài
Vi Thể Banmê một thời
Văn thơ đã giỏi, tính tình còn hơn
Đuà vui nhưng biết đo lường
Được người ca ngợi đạo trời chưa quên !
Dù vui nhưng vẫn giữ nền
Mọi người nhận xét,một người đáng khen!
Còn hơn những kẽ bon chen
Tưởng mình tài giỏi lem nhem chuyện đời
Nói năng thì cứ khơi khơi
Trẻ già không kể, mở lời...ta đây!
NS
Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011
CÁI BÌNH THUỶ 40 NĂM QUA
Cái bình thuỷ của ông nội Nina.
Năm Mậu Thân ngày 9 tháng 1-1969, Nina được sinh ra ở bệnh viện BMT, sau một đêm một ngày phải 6 người thay nhau kéo mới chịu ra. Hèn chi lì! Bác sĩ phải phát mấy cái mới khóc.
Vài ngày sau ông nội Nina từ Nhatrang lên thăm.Hai tay ôm lỉnh kỉnh, tôi không còn nhớ cái gì.
Năm 2007 tôi về thăm ông bà ngoại Nina ,cũng là lần cuối gặp ba tôi. Nina đã 38 tuổi. Trước
khi từ giả ba má trở lại Canada,buổi sáng rót ly nước nóng từ bình thuỷ,má tôi mới nói là cái bình thuỷ này của ông nội Nina cho hồi nó mới sinh !
Tôi chụp hình và nhờ BiRi đi rửa đem qua Canada cho Nina coi. Tôi còn cất tấm hình đâu đó chưa tìm ra.Má tôi đã giữ cái bình thuỷ gần 40 năm ...
Người MẸ nào cũng cẩn thận ,kỹ lưỡng ,cho tới bây giờ má tôi vẫn còn tính đó,dù bà đã quên
rất nhiều,nhưng áo quần phải sạch sẽ ,thẳng thớm. Nếu không bà không chịu bận, làm Hương điên cái đầu !
Vài ngày sau ông nội Nina từ Nhatrang lên thăm.Hai tay ôm lỉnh kỉnh, tôi không còn nhớ cái gì.
Năm 2007 tôi về thăm ông bà ngoại Nina ,cũng là lần cuối gặp ba tôi. Nina đã 38 tuổi. Trước
khi từ giả ba má trở lại Canada,buổi sáng rót ly nước nóng từ bình thuỷ,má tôi mới nói là cái bình thuỷ này của ông nội Nina cho hồi nó mới sinh !
Tôi chụp hình và nhờ BiRi đi rửa đem qua Canada cho Nina coi. Tôi còn cất tấm hình đâu đó chưa tìm ra.Má tôi đã giữ cái bình thuỷ gần 40 năm ...
Người MẸ nào cũng cẩn thận ,kỹ lưỡng ,cho tới bây giờ má tôi vẫn còn tính đó,dù bà đã quên
rất nhiều,nhưng áo quần phải sạch sẽ ,thẳng thớm. Nếu không bà không chịu bận, làm Hương điên cái đầu !
Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2011
VU LAN_BÔNG HỒNG DÂNG MẸ
Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
Bút ký chuyến đi Texas - Austin - cô Suối Kiết (Tiếp theo)
Chúng tôi đến nhà Phạm Đạt ở Austin vào lúc 4 giờ chiều. Tôi đi theo đoàn vậy thôi chứ cũng chưa biết Đạt là ai. Chỉ biết là một chs bmt và nhớ mang máng là đã có lần gặp hôm họp măt đại hội 55 năm trên Washington, DC.
Ngay cả Huỳnh Đức Thắng cũng vậy. Khi tới nhà Thắng, có dịp ngồi nói chuyện thì mới biết.
Những ngày ghé nhà Đạt, có nhiều điều vui, điều thú vị để nhớ. Nhưng nhớ nhiều nhất là mẹ của Đạt. Bà đúng là một cụ bà kiểu NHÀ QUÊ MIỀN BẮC mà tôi biết qua sách vở hơn là gặp được ở ngoài đời. Năm ngoái ở DC, tôi cũng đã có gặp bà và đã ngạc nhiên không biết ai chịu khó đem mẹ già theo như vậy. Thật đáng quý.
Lần này gặp bà, tôi gần gũi hơn nên hỏi đủ thứ chuyện.
Ngồi nói chuyện với Đạt hồi lâu mới biết mấy anh em nhà Đạt đều là học trò tôi.
Vợ chồng Đạt đón tiếp mọi người rất hậu hỉ, thân tình. Chương trình đi chơi cũng sắp đặt sẵn sàng. Xong buổi cơm chiều, Đạt đưa chúng tôi ra bờ hồ. Đạt chở theo trên chiếc xe truck nào là xuồng, nào là xe đạp.
Texas rất ít hồ. Lúc máy bay mới vào không phận Texas, tôi nhìn xuống chỉ thấy rừng. Sông thì mới thấy có một. Còn hồ thì cũng vài cái chứ không có nhiều như ở Canada và Minnesota, có hàng trăm hồ rộng mênh mông....
Đạt đem chiếc thuyền nhỏ cho mọi người chèo chơi trên hồ.
Con gái Túc Trí khoái bơi nhảy xuống nước làm Túc Trí cũng nhảy theo bơi luôn để canh chừng con.
Sáng hôm sau, Đạt chở đi xem vùng đồi núi của Austin, ngắm những ngôi nhà xây bằng đá rất kiểu cách, sang trọng (khu nhà giàu của Austin). Có những căn nhà để bán với giá 1 triệu,trên 1 triệu. Em rễ Đạt chạy vào rút một tờ giấy giới thiệu nhà để coi ai muốn mua thì tham khảo ý kíến anh Chiểu, coi cái nhà đó tiện nghi thế nào...giá cả ra sao..(mại dô, mại dô, rẻ lắm bà con ơi, có vài...triệu thôi, nhanh tay thì còn, chậm tay thì hết).
Bờ cát nhỏ chút xíu mà du khách khá đông, kẻ bơi, người ngồi chẳng còn chỗ. Vì đông quá nên mọi người không thích chen chúc, nhóm chúng tôi vòng qua bên kia hồ chụp hình.
Suối Kiết - NS
Ngay cả Huỳnh Đức Thắng cũng vậy. Khi tới nhà Thắng, có dịp ngồi nói chuyện thì mới biết.
Những ngày ghé nhà Đạt, có nhiều điều vui, điều thú vị để nhớ. Nhưng nhớ nhiều nhất là mẹ của Đạt. Bà đúng là một cụ bà kiểu NHÀ QUÊ MIỀN BẮC mà tôi biết qua sách vở hơn là gặp được ở ngoài đời. Năm ngoái ở DC, tôi cũng đã có gặp bà và đã ngạc nhiên không biết ai chịu khó đem mẹ già theo như vậy. Thật đáng quý.
Lần này gặp bà, tôi gần gũi hơn nên hỏi đủ thứ chuyện.
Ngồi nói chuyện với Đạt hồi lâu mới biết mấy anh em nhà Đạt đều là học trò tôi.
- Hồi xưa em học cô, anh Đệ em cũng học cô, rồi em, em cũng học cô!
Vợ chồng Đạt đón tiếp mọi người rất hậu hỉ, thân tình. Chương trình đi chơi cũng sắp đặt sẵn sàng. Xong buổi cơm chiều, Đạt đưa chúng tôi ra bờ hồ. Đạt chở theo trên chiếc xe truck nào là xuồng, nào là xe đạp.
Texas rất ít hồ. Lúc máy bay mới vào không phận Texas, tôi nhìn xuống chỉ thấy rừng. Sông thì mới thấy có một. Còn hồ thì cũng vài cái chứ không có nhiều như ở Canada và Minnesota, có hàng trăm hồ rộng mênh mông....
Ban đêm hồ lặng lờ, nước trong vắt. Rất nên thơ, rất đẹp! Ở Canada tôi đâu bao giờ dám ra ngắm hồ ban đêm, sợ chết cóng vì bị đông lạnh!
Đạt cho biết đây là hồ để lấy nước uống cho cư dân ở Austin. Vì vậy khi chị Bích Huyền nhúng chân xuống nước thì mọi người la lên chọc chị ấy... "Ngày mai ai cũng lăn ra bệnh vì chị Huyền." Bệnh gì... không biết”.
Đạt đem chiếc thuyền nhỏ cho mọi người chèo chơi trên hồ.
Toàn là dân miền núi, chỉ biết leo núi, lội trong rừng chứ làm gì biết chèo chống.
Ai nấy “rét” hết, rủi thuyền lật úp thì thành... ma da, nhưng ham dzui cũng xuống thuyền, cầm chèo quơ qua, quơ lại. Ngồi đằng sau đã có Phạm Đạt vững tay lái “escort” lèo lái chiếc thuyền cho vững. Ai nhẹ thì thuyền đi phăng phăng, ai nặng thì thuyền.. ì ạch riết cũng ra đến giữa dòng. Cái màn thuyền cặp bến còn vui hơn nữa. Xuống thì dễ. Nhưng leo lên bờ mới là trần ai. Ai nhẹ thì tót lên bờ. Còn nặng ký thì ôi thôi thuyền chòng qua, chành lại.
Mỗi lần thuyền cặp bến, Phạm Đạt phải dùng 32 thành công lực giữ thuyền cặp cho sát vào deck chứ không thôi thân “liễu” nào mà hụt chân rơi ùm xuống nước thì Phạm Đạt phải làm người hùng bắt đắc dĩ, nhảy theo mà cứu vớt. Cảnh tượng thật là vui. Tiếng cười của học trò, cô giáo, bạn hữu vang vang bên bờ hồ.
Con gái Túc Trí khoái bơi nhảy xuống nước làm Túc Trí cũng nhảy theo bơi luôn để canh chừng con.
Người chèo thuyền, kẻ bơi lội. Minh, Thơm, chị Hiếu thì đạp xe đạp vòng quanh bờ hồ. Một buổi tối thầy trò, bạn hữu sinh hoạt ngoài trời thật vui. Tay chân ai nấy đều “lao động tích cực" nên tối về đến nhà, người nào người nấy lăn ra ngủ một giấc ngon lành, ngoại trừ anh Chiểu chắc lạ nhà nên khó ngủ.
Sáng hôm sau, Đạt chở đi xem vùng đồi núi của Austin, ngắm những ngôi nhà xây bằng đá rất kiểu cách, sang trọng (khu nhà giàu của Austin). Có những căn nhà để bán với giá 1 triệu,trên 1 triệu. Em rễ Đạt chạy vào rút một tờ giấy giới thiệu nhà để coi ai muốn mua thì tham khảo ý kíến anh Chiểu, coi cái nhà đó tiện nghi thế nào...giá cả ra sao..(mại dô, mại dô, rẻ lắm bà con ơi, có vài...triệu thôi, nhanh tay thì còn, chậm tay thì hết).
Tôi chụp hình 4, 5 cái nhà mà chưa chọn được cái nào!!! Thôi, chờ đó sang năm trở lại coi kỹ hơn, lựa cái ngon lành hơn, bảnh hơn để mua.
Nói thiệt chứ cho tui lên đó ở free cũng không dám. Mình quen với lối sống của người VN, quanh quẩn có nhau. Trên đó sang trọng nhưng vô ra chẳng thấy con ma nào thì buồn chết được.
Sau đó Đạt cho xuống coi một cái hồ nhỏ gọi là Hamilton Pool. Đi từ chỗ đậu xe xuống đến hồ khỏang 1 mile rưởi.
Mẹ Đạt thật giỏi. Đường dốc cheo leo. Vậy mà bà cụ đi một mình, không cho ai dắt. Bà nói cứ để bà đi tự nhiên. Chúng tôi rất khâm phục bà. Trong đám tôi là người già thứ hai nhưng đi cũng tương đối vững vàng.
Hồ dựa vào một vách đá đã bào mòn vào trong, bên trên có cái vòm. Có vài thạch nhủ như những nụ nhọn từ trên nhỏ xuống (tôi diễn tả không khéo lắm, nhìn hình sẽ rõ hơn) nước trong xanh.
Bờ cát nhỏ chút xíu mà du khách khá đông, kẻ bơi, người ngồi chẳng còn chỗ. Vì đông quá nên mọi người không thích chen chúc, nhóm chúng tôi vòng qua bên kia hồ chụp hình.
Lát sau tôi cũng vòng qua bên kia hồ. Xuống trầm mình một chút cho thư giản hai bàn chân. Xuống hồ mà không dầm nước thì cũng uổng. Ít nhiều cũng thấm chút nước để ghi một kỹ niệm ở Austin.
Anh Cung thì mang máy ảnh đi săn tìm những cảnh đẹp và người đẹp. Từ trên cao có giòng nước chảy xuống như mưa rơi. Anh Cung nghĩ là nếu có một người đẹp đứng dưới vòi nước thiên nhiên này thì anh sẽ có một tấm hình tuyệt đẹp.
Sau khi thử vài tấm cho tôi (siêu người mẫu) và Trang thì anh đã gặp được người đẹp ....thứ thiệt. Không những một mà tới hai, ba cô bận bikini đứng trên tảng đá giữa giòng nước chuẩn bị nhảy xuống hồ...họ vui vẻ thuận ý cho anh chụp hình.
Tôi không biết vì say mê nghệ thuật hay vì xúc động với người đẹp mà anh Cung chỉ lo ngó đàng trước không chú ý đàng sau ...nên anh rớt cái rầm vào hốc đá. Cũng may, máy cũng như người vẫn còn nguyên vẹn.
Lại ghi thêm một bàn kỹ niệm!
“Người mẫu” tiếp theo cho anh Cung là Đạt, cũng đứng trên tảng đá cao, giữa giòng nước, với tư thế nhảy, bơi, đủ kiểu ...
Xong màn trình diễn chỉ có hai khán giả gà nhà là tôi và vợ Đạt thì mọi người sửa soạn ra về. Chúng tôi trở về chỗ cũ, vòng qua hồ theo đường mới đến chỗ đậu xe.
Vừa lên tới dốc thì Minh vưà mới tắm xong, còn ướt nên ghé vô restroom để thay đồ. Dziễm Bình đứng chờ Minh nhưng Minh bảo ...đi trước đi,tao nhanh lắm,1 phút là theo kịp.
Minh và Bình trước khi đi lạc
Tôi cũng có ý đợi Minh nhưng Bình nói khỏi lo cho nó vì Minh rất nhanh nhẹn. Bình đi nhanh nên một lúc đã cầm hai ống phao bằng nhựa màu xanh, màu hồng lên trước (hai cái phao này trước là Minh cầm sau đưa cho Bình).
Tôi và chị Chiểu đi sau. Lên đến mấy bậc cấp thì mọi người đứng lại chờ anh Cung chụp hình.
Trước khi lên bậc cấp thì có 3 bảng chỉ đường cắm ngay ngã 3, nhỏ độ 1tấc x 3 tấc, ít ai để ý. Vì đi chung đoàn nên cứ theo người trước mà đi đâu cần đọc bảng. Tuy vậy tôi cũng có liếc sơ qua nên biết một bảng chỉ thẳng lên là PARKING LOT, một bảng chỉ ngang là TRAIL, còn bảng kia không biết.
Tôi và chị Chiểu vừa đi vừa hỏi nhau...không biết Minh ra chưa, sao nãy giờ không thấy. Chị Chiểu nói... tôi thấy ai cầm 2 cây phao đi trên kia chắc là Minh.
Tôi cũng hơi ngạc nhiên ... Minh qua mặt tôi sao tôi không biết, mà sao nó không nói gì cà? bình thường Minh vui lắm, hay nói chuyện mà sao giờ đi im ru vậy.
Mọi người cứ vậy mà leo lên. Thường thường thì anh Chiểu đi cùng với chị Chiểu giờ anh cũng đi trước đâu mất. Đến khi lên tới trên gặp anh mới cho biết là bà cụ đi trước một mình, anh phải đi theo coi chừng bà. Đạt và người em rễ thì phải khiêng thùng nước uống.
Khi lên tới nơi, mọi người mới không thấy Minh. Chết rồi! Chắc Minh đi lạc rồi. Đạt tức tốc chạy xuống. Cả anh Cung cũng chạy xuống luôn.
Chúng tôi hồi hộp chờ đợi. Chờ lâu hơn nửa giờ rồi mà chẳng thấy tin tức.Tôi nói Bình gọi phone cho Minh. Phone Minh không mở. Anh Chiểu gọi cho anh Cung cũng không liên lạc được. Có lẽ trong rừng không bắt được sóng.
Ai cũng lo âu. Bình đùa chắc nó bị Mỹ đen bắt rồi. Thật ra ai cũng nghĩ là Minh lanh lợi thì không thể lạc được.
Tôi thì nghĩ nó đi Trail rồi. Mỗi người nghĩ một cách .
Mãi cả giờ sau mới thấy Đạt lên một mình. Đạt ra vẻ lo lắng ...em đi hơn 2 miles rồi mà chẳng thấy bóng dáng ai cả. Em theo đường trail gặp tất cả 6 người, hỏi ai cũng không biết, không thấy một cô người Á châu nào cả...Em gặp 2 ông Rangers báo cho họ biết là đoàn tao có người thất lạc. Ổng hỏi nó mặc đồ màu gì? Em trả lời không biết vì cô ấy tắm lên nên đi thay đồ. Ông hỏi nó biết bơi không? Em nói không. Ổng lo lắm...nếu nó mà chìm dưới đó thì tao chịu trách nhiệm. Không, cô ấy lên rồi, chắc là đi lộn đường. Vậy là mấy ổng chia nhau đi tìm.
Một chốc lại thấy anh Cung lên. Cũng không có Minh.
Anh Cung cũng kể gặp Rangers nhờ đi tìm.
Vừa lúc đó thì Minh ló đầu ra ...
ÚI CHA mọi người mừng húm, thở cái phào ...
Minh mới nói sơ chuyện đi đâu gặp ai. Lúc bấy giờ mọi người mới biết là Đạt đóng kịch để cho mọi người ú tim một chút chơi. Chứ khi Đạt về là đã gặp Minh rồi.
Kể ra Minh đã đi khá xa. Từ chỗ đậu xe xuống hồ, Đạt nói là 1 mile rưởi mà Đạt đi 2 miles mới gặp Minh !
Lên xe Minh kể chuyện. Minh ra khỏi restroom thấy trước mặt có con đường là cứ sấn bước, đâu có coi bảng gì. Cứ nghĩ là mình trễ nên đi lẹ cho kịp mọi người. Đi một lát thì thấy đằng trước có 2 đứa con gái dắt tay nhau đi, Minh nghĩ đường có người đi thôi cứ theo tụi nó. Đi một hồi mà không thấy ai trong đoàn, thì trong bụng cũng hơi lo rồi, Minh liền kêu 2 con nhỏ lại hỏi:
- Xin lỗi, các em biết đường này đi đâu không?
- Chúng tôi đâu biết đi đâu, chỉ đi dạo chơi thôi.
Hỏi đi hỏi lại tụi nó cũng không biết nên cứ đành đi theo vậy.
Đi một một lúc thấy có một hang đá có hai khúc cây chận hai bên, phải cúi xuống chui qua, em chợt nghĩ hồi nãy đi xuống đâu có chui qua chỗ nào, sao giờ lại chui? thôi chắc chắn là mình lạc rồi ...
Vừa lúc đó nghe ai kêu Minh ơi, chị Minh ơi mà không tin lắm. Nhưng nghe lại lần nữa thì rõ ràng Minh ơi! em đi trở lui thì gặp một ông Ranger.
-Are you Minh?
-Yes, I am.
-Your boyfriend is looking for you.
- My boyfriend?
Em theo ổng ra lại gặp thêm một ông Ranger nữa, ổng cũng hỏi em ...Are you Minh? và cũng nói your boyfriend đang tìm em. Trời ơi sao em có nhiều boyfriends vậy !!!
- No, they're not my boyfriends, just friends!
Gặp lại Đạt, em mừng quá, đi một lúc lại gặp anh Cung. Thật hoàn hồn!
Cám ơn mấy ông Rangers làm việc thật tận tình.
Sau đó, Đạt với anh Cung bàn là để chọc mọi người hết hồn, Đạt lên trước, nói với mọi người ngay cả Ranger đi tìm khắp mọi nơi mà cũng chưa gặp em. Anh Cung thì lên sau cũng nói như vậy, còn em thì cứ từ từ mà ...xuất hiện...
Nhưng em đâu dám làm mọi người chờ đợi, anh Cung vừa lên thì em cũng xuất hiện ngay.
EM THÍCH ĐI TRAIL
Đường về mấy ngã chia ba
Em sau một bước nên ra nỗi niềm
Đường Trail em cứ triền miên
Theo hai cô bé đi xuyên đường mòn
Một hồi sao thấy núi non
Hỏi hai cô nhỏ đường này về đâu
Trả lời : how do I know?
Rong chơi dạo bước vào sâu trong này
Thôi rồi ta đã lạc bầy
Đường đi lạ hoắc, lối mòn, hang chui, ,???
Ngồi trên xe Minh cứ áy náy mãi về việc đi lạc để mọi người phải chờ đợi.
Minh gọi phone qua xe Đạt dặn trên đường về Đạt nhớ ghé vào một tiệm phở nào đó để Minh đãi mọi người một chầu hầu chuộc tội.
Nhưng Đạt không chịu, nói là để Đạt lo hết. Đạt còn ghé qua chợ mua thêm trứng vịt hay gà lộn để tối về bà con còn nhậu thêm lai rai.
Tối nay,sau khi nhậu hột gà lộn, mọi người ngồi nói chuyện một hồi rồi đi ngủ để ngày mai còn ...sức lái xe về Houston.
Lúc chia tay thật cảm động làm tôi bị chóng mặt (tôi có bệnh khi quá cảm xúc là tension máu lại lên) làm bà cụ, mẹ Đạt là người lớn tuổi, nhỏ thó hơn tôi lại dìu tôi đưa ra tận xe.
TẠM BIỆT HOUSTON-TEXAS
Căn nhà đẹp, sang trọng bên hồ của vợ chồng Hải Thành, Thơ đã sẳn sàng một bữa ăn trưa cho nhóm chúng tôi. Đi đường xa về đang đói bụng, có phần ăn chờ sẳn đã mừng mà lại có cá nướng ngon lành nữa thi không gì bằng. Thật cám ơn những người bạn hiếu khách của Houston làm tôi cứ nghĩ là nếu có dịp mình sẽ trở lại đây lần nữa và lần nữa...
Sáng hôm sau chúng tôi ra nhà hàng Kim Sơn ăn bữa cơm chia tay do Lê Hữu thết đãi. Người về Canada, kẻ về Cali, và xa nhất là gia đình Lê Hữu_ ÂM NHẠC CUẢ MỘT THỜI sẽ về lại Seattle.
Cám ơn trưởng ban tổ chức Võ Túc Trí đã cho chúng tôi thầy cô, bạn bè có một cuộc gặp gỡ vô cùng thích thú. Không quên cám ơn vợ chồng Huỳnh Đức Thắng, Phạm Đạt, Hải Thành, Phạm Công Lạc đã tiếp đãi ân cần với những tình cảm ấm áp tình thầy trò, bạn hữu trong những ngày rong chơi miền Texas. Và dĩ nhiên không quên cám ơn Lê Hữu (Lộc) đã có buổi Ra Mắt Sách vì vậy mọi người mới có cớ về Texas vui chơi cũng như có dịp nếm mùi .....nóng ơi lò nóng, nóng ghê người.
À, quên nũa cũng cám ơn Võ Thị Minh đã cho mọi người một lần lên ruột để có kỷ niệm nhớ đời.
Nhưng thật ra không phải đây là lần đầu tôi gặp “người lớn” đi lạc mà là lần thứ hai. Một lần ở Canada cô Miên Du Đàlạt cũng đi tìm vần thơ, đi theo một đoàn khác, đến khi chợt tĩnh thì biết mình lạc đàn. Báo hại hai ông bên đoàn xe tôi đi tìm hết hơi luôn, nhưng cuối cùng cũng tìm ra.
Một lần họp mặt là một lần mang về những "món quà kỷ niệm” rất đẹp, rất quí. Lâu lâu mở quà ra xem thì thấy ấm lòng, thấy vui vui lắm.
Tôi mong có ai ra mắt sách nữa, hay hội họp gì đó tổ chức bất cứ nơi nào trên thế giới thì tôi sẽ giơ tay CÓ MẶT NGAY để tiếp tục “khuân, vác thêm” về những món quà kỷ niệm làm vui đời mình ở tuổi hoàng hôn.
ÚI CHA mọi người mừng húm, thở cái phào ...
Minh mới nói sơ chuyện đi đâu gặp ai. Lúc bấy giờ mọi người mới biết là Đạt đóng kịch để cho mọi người ú tim một chút chơi. Chứ khi Đạt về là đã gặp Minh rồi.
Kể ra Minh đã đi khá xa. Từ chỗ đậu xe xuống hồ, Đạt nói là 1 mile rưởi mà Đạt đi 2 miles mới gặp Minh !
Lên xe Minh kể chuyện. Minh ra khỏi restroom thấy trước mặt có con đường là cứ sấn bước, đâu có coi bảng gì. Cứ nghĩ là mình trễ nên đi lẹ cho kịp mọi người. Đi một lát thì thấy đằng trước có 2 đứa con gái dắt tay nhau đi, Minh nghĩ đường có người đi thôi cứ theo tụi nó. Đi một hồi mà không thấy ai trong đoàn, thì trong bụng cũng hơi lo rồi, Minh liền kêu 2 con nhỏ lại hỏi:
- Xin lỗi, các em biết đường này đi đâu không?
- Chúng tôi đâu biết đi đâu, chỉ đi dạo chơi thôi.
Hỏi đi hỏi lại tụi nó cũng không biết nên cứ đành đi theo vậy.
Đi một một lúc thấy có một hang đá có hai khúc cây chận hai bên, phải cúi xuống chui qua, em chợt nghĩ hồi nãy đi xuống đâu có chui qua chỗ nào, sao giờ lại chui? thôi chắc chắn là mình lạc rồi ...
Vừa lúc đó nghe ai kêu Minh ơi, chị Minh ơi mà không tin lắm. Nhưng nghe lại lần nữa thì rõ ràng Minh ơi! em đi trở lui thì gặp một ông Ranger.
-Are you Minh?
-Yes, I am.
-Your boyfriend is looking for you.
- My boyfriend?
Em theo ổng ra lại gặp thêm một ông Ranger nữa, ổng cũng hỏi em ...Are you Minh? và cũng nói your boyfriend đang tìm em. Trời ơi sao em có nhiều boyfriends vậy !!!
- No, they're not my boyfriends, just friends!
Gặp lại Đạt, em mừng quá, đi một lúc lại gặp anh Cung. Thật hoàn hồn!
Cám ơn mấy ông Rangers làm việc thật tận tình.
Sau đó, Đạt với anh Cung bàn là để chọc mọi người hết hồn, Đạt lên trước, nói với mọi người ngay cả Ranger đi tìm khắp mọi nơi mà cũng chưa gặp em. Anh Cung thì lên sau cũng nói như vậy, còn em thì cứ từ từ mà ...xuất hiện...
Nhưng em đâu dám làm mọi người chờ đợi, anh Cung vừa lên thì em cũng xuất hiện ngay.
EM THÍCH ĐI TRAIL
Đường về mấy ngã chia ba
Em sau một bước nên ra nỗi niềm
Đường Trail em cứ triền miên
Theo hai cô bé đi xuyên đường mòn
Một hồi sao thấy núi non
Hỏi hai cô nhỏ đường này về đâu
Trả lời : how do I know?
Rong chơi dạo bước vào sâu trong này
Thôi rồi ta đã lạc bầy
Đường đi lạ hoắc, lối mòn, hang chui, ,???
Ngồi trên xe Minh cứ áy náy mãi về việc đi lạc để mọi người phải chờ đợi.
Minh gọi phone qua xe Đạt dặn trên đường về Đạt nhớ ghé vào một tiệm phở nào đó để Minh đãi mọi người một chầu hầu chuộc tội.
Nhưng Đạt không chịu, nói là để Đạt lo hết. Đạt còn ghé qua chợ mua thêm trứng vịt hay gà lộn để tối về bà con còn nhậu thêm lai rai.
Tối nay,sau khi nhậu hột gà lộn, mọi người ngồi nói chuyện một hồi rồi đi ngủ để ngày mai còn ...sức lái xe về Houston.
Lúc chia tay thật cảm động làm tôi bị chóng mặt (tôi có bệnh khi quá cảm xúc là tension máu lại lên) làm bà cụ, mẹ Đạt là người lớn tuổi, nhỏ thó hơn tôi lại dìu tôi đưa ra tận xe.
TẠM BIỆT HOUSTON-TEXAS
Căn nhà đẹp, sang trọng bên hồ của vợ chồng Hải Thành, Thơ đã sẳn sàng một bữa ăn trưa cho nhóm chúng tôi. Đi đường xa về đang đói bụng, có phần ăn chờ sẳn đã mừng mà lại có cá nướng ngon lành nữa thi không gì bằng. Thật cám ơn những người bạn hiếu khách của Houston làm tôi cứ nghĩ là nếu có dịp mình sẽ trở lại đây lần nữa và lần nữa...
Sáng hôm sau chúng tôi ra nhà hàng Kim Sơn ăn bữa cơm chia tay do Lê Hữu thết đãi. Người về Canada, kẻ về Cali, và xa nhất là gia đình Lê Hữu_ ÂM NHẠC CUẢ MỘT THỜI sẽ về lại Seattle.
Cám ơn trưởng ban tổ chức Võ Túc Trí đã cho chúng tôi thầy cô, bạn bè có một cuộc gặp gỡ vô cùng thích thú. Không quên cám ơn vợ chồng Huỳnh Đức Thắng, Phạm Đạt, Hải Thành, Phạm Công Lạc đã tiếp đãi ân cần với những tình cảm ấm áp tình thầy trò, bạn hữu trong những ngày rong chơi miền Texas. Và dĩ nhiên không quên cám ơn Lê Hữu (Lộc) đã có buổi Ra Mắt Sách vì vậy mọi người mới có cớ về Texas vui chơi cũng như có dịp nếm mùi .....nóng ơi lò nóng, nóng ghê người.
À, quên nũa cũng cám ơn Võ Thị Minh đã cho mọi người một lần lên ruột để có kỷ niệm nhớ đời.
Nhưng thật ra không phải đây là lần đầu tôi gặp “người lớn” đi lạc mà là lần thứ hai. Một lần ở Canada cô Miên Du Đàlạt cũng đi tìm vần thơ, đi theo một đoàn khác, đến khi chợt tĩnh thì biết mình lạc đàn. Báo hại hai ông bên đoàn xe tôi đi tìm hết hơi luôn, nhưng cuối cùng cũng tìm ra.
Một lần họp mặt là một lần mang về những "món quà kỷ niệm” rất đẹp, rất quí. Lâu lâu mở quà ra xem thì thấy ấm lòng, thấy vui vui lắm.
Tôi mong có ai ra mắt sách nữa, hay hội họp gì đó tổ chức bất cứ nơi nào trên thế giới thì tôi sẽ giơ tay CÓ MẶT NGAY để tiếp tục “khuân, vác thêm” về những món quà kỷ niệm làm vui đời mình ở tuổi hoàng hôn.
Suối Kiết - NS
Canada July 2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

















