Thứ Năm, 19 tháng 5, 2011

KÝ ỨC-NHỮNG CĂN NHÀ ...TỪ 1945


CĂN NHÀ THỨ NHẤT

Có những mái nhà thân yêu

Từ thuở ấu thơ đến tuổi về chiều

Nhà nào cũng đầy kỹ niệm

Nhà nào tôi cũng thấy mến thấy yêu...

Từ ngày tản cư về tại Dran 1945 , tôi cũng đã lớn nên tôi biết và nhớ ngôi nhà của tôi đã ở cùng ba má và các em. Căn nhà này ba tôi thuê của AVIAT (chủ là người Pháp),
căn đầu tiên của một dãy phố, phía sau lưng là đất sình, má tôi trồng xà lách xon. Gia đình tôi ở nơi đây được 10 năm, từ 1945>1955 thì dọn lên Dàlạt, vì ba tôi đổi lên làm cầu đường ở trên đó.

Căn nhà này thì tôi còn nhỏ, cũng có vài kỹ niệm, vui, buồn,
sợ...như là có lần bị lụt, nước sông dâng lên cao, ngập phía sau nhà (sông Đồng Nai cách nhà độ 1 cây số?). Đêm đó mọi người hồi hộp đợi chờ tiếng súng lệnh. Nếu nước lên cao lụt nhà thì lính ở đồn sẽ bắn súng hiệu cho dân biết mà chạy lên vùng cao. Tôi soạn ít sách vở bỏ vào cặp, phòng chạy thì ôm theo. Sau đó thì tôi khám phá ra là tôi mất quyển sách SỬ KÝ mà tìm hoài không ra . Đến bây giờ tôi vẫn nhớ quyển sách bị mất đêm hôm đó. Rồi một lần cháy rừng ngay trước mặt nhà, mọi người, má tôi, hàng xóm đều đứng ngó ngọn lửa bốc cao trên núi, chỉ sợ tàn bay xuống nóc nhà...có một số lính Thượng leo lên chưả lửa, mà chẳng ăn thua gì, lửa càng ngày càng lên cao, mọi người đứng ngó.... tôi chỉ sợ mà chẳng biết làm gì ...cho đến đêm thì lửa tắt dần, tôi chẳng hiểu tại sao? không biết có nhờ trời mưa ?

Một kỹ niệm đáng nhớ là tôi theo con ma về nhà. Tôi đi học đêm luyện thi Tiểu học, do thầy Sòng dạy. Nhà tôi là đầu phố nhưng cuối trường , tôi đi học về chỉ có một mình.
Trước nhà là cây đa to 3,4 người ôm . Dưới cây đa có cái am thờ, người ta đồn cây đa có ma, am thì linh, nhưng tôi thì hay sang chơi dưới gốc đa với chị em nhà Lan, Lý con bác xu Lâm,nên cũng không sợ lắm. Ban đêm thì các cửa tiệm đều đóng(9,10giờ).Tan trường thì các bạn nhà phiá trên đã về nhà, còn mình tôi lủi thủi đi, đường túi tui, tôi sợ lắm. Tự nhiên ngó đàng trước thấy có một bóng trắng, mặc quần trắng, áo mayo cụt tay màu trắng, đầu đội mủ trắng đi trước tôi, và về hướng nhà tôi, tôi thì cứ đi theo, cho đến khi tới cửa nhà, bóng trắng mở cửa đi vô tôi cũng theo vô ...rồi leo lên giường đắp mền ngủ,trong lòng cứ tự hỏi...có phải ba tôi không vậy ? ông chẳng hề nói với tôi tiếng nào...và mãi mãi về sau tôi cũng chẳng bao giờ dám hỏi. Căn nhà này sau vườn có cây thu đủ cuả tôi, cây thu đủ chảng ba, thấp độ 2 thước, tôi có thể leo lên ngồi vắt vẽo mỗi khi đi học về và chờ hể trái nào vừa chín hường là bẽ xuống gọt liền chấm muối ớt. Thật là thú vị ,chẳng ai dành với tôi, chị thì lớn ít khi để ý tới tôi, em thì nhỏ ...tôi sinh hoạt một mình mà vui lắm.

Về sau, nhà có bán than, tôi cũng có ít nhiều nguồn lợi, như
chôm chỉa vài ba đồng để dành ăn hàng hoặc chơi huê với các bạn trong lớp . Còn chuyện vui bí mật nữa,l à giường ngủ của tôi có treo một cái đèn ngủ lờ mờ, vậy mà mỗi đêm lên giừơng tôi đã đọc gần hết một quyển LONG HÌNH QUÁI KHÁCH, vì tôi mê nhân vật HỒ MỘNG ĐIỆP ...7 quyển, không biết mấy đêm...tôi đọc mà dấu ba tôi vì sợ bị la, ba tôi cấm tiểu thuyết, kiếm hiệp...tôi không nhớ truyện này ở đâu ra, có lẽ của chị tôi...vì bà này hay bắt tôi đi vào tiệm của chị Sương mua truyện, các loại THẠCH SANH LÝ THÔNG,PHẠM CÔNG CÚC HOA ...coi xong một đêm sáng ra biểu tôi đi trả, hoặc đổi quyển khác...một hôm chị Sương nhận ra điều này ...và chị nói là không cho đổi trả nữa. Cũng trong căn nhà này, sau ba tôi cất xưởng mộc kế bên, rồi theo thời gian thay đổi, thành PHARMACY cuả anh Danh, chị Lan...
Rồi tôi rời ngôi nhà lên DALAT học ...
 

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2011

WILLIAM JOHN SLOAN

February 18,1921-March 30,2011 May the road rise to greet you; May the wind be always at your back. May the sunshine be bright upon your face. The rain fall soft upon your fields; And until we meet again,may God hold you in the palm of his hand. FAMILY Sloan ,William John a resident of R.R#1 Bothwell passed aways Wednesday, March 30,2011 at Beattie Haven Retirement Community, Wardsville at the age of 90. HE was born in Aldborough Township son of the late John and Sarah (Schleihauf) Sloan . Beloved husband of Jean A.Newport. Dear father of Sharon Lehnert (Micheal) of Bothwell,Yvonne &Ray Brioux (Jess and Tom) of Toronto,Sandra & Gerry Demaiter (Sarah, Jeremy,Luke and Zeb) of Thamesville,John & Sheila Sloan(Paula,Christ, Jill,Julie,Erin and Shanica) of London,Bill & Connie Sloan (Shane,Dana, Breanne and Megan) of Bothwell and Virginia Sloan of Bothwell. Survived by 14 great grandchildren. Loving brother of Gwen,Jean,George,Wesley and Yvonne. Predeceased by sister Wanita. The Sloan family will receive family and friends at the Badder & Robinson Funeral Home ,211 Elm Street ,Bothwell on Friday from 2-4 p.m and 7-9p.m. Afuneral service will be held from the chapel of the funeral home on Saturday,April 2, 2011 at 11 a.m with Rev. Steve Filyer officiating. Cremating with interment in Bothwell Cemetery at a later date. Donations may be made at the funeral home by cheque to Haiti Missions or Beattie Haven Retirement Community . Online donations and codolences may be held at http://www.badderfuneralhom.com/.

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN

Tuổi già, hay nhớ chuyện cũ. Thỉnh thoảng đọc báo thấy các mục giải đáp tâm tình sao giống hệt chuyện mình ngày xưa, làm ta ngứa mắt, ngứa tay, mở máy ra chọt vài hàng coi thử tới đâu ! Ngày đó, cùng học với nhau lớp Đệ Ngũ.

Mới thấy nàng lần đầu, tôi đã chú ý. Nàng thì không hề hay biết,còn tôi thì chẳng bao giờ nói hay dám biểu lộ một điều gì. Một phần cũng vì mặc cảm mình là nghiã tử quốc gia, nghèo..đâu dám đèo bòng... Chỉ đứng xa xa nhìn, thỉnh thoảng những chiều mấy chị em lên sân tập thể dục, tập leo dây, mấy đứa bạn ra chỉ cho mấy chị em tập leo, phải móc chân vào dây thế nào để giữ được dây và trườn lên cao...con trai thì tay khoẻ nên chỉ cần 2 tay là đã lên được...hoặc dồng banh basket, làm sao dành được banh...tôi thì như người lớn chỉ đứng nhìn, mà không nói gì ...cho đến khi trời gần tối, mọi người phải về nhà, chúng tôi về phòng nội trú.


Suốt một năm trời ôm một mối tình thầm kín, không hề thố lộ. Mãi đến cuối năm học, mẹ tôi vào thăm, tôi muốn mẹ tôi biết nàng, nên đưa mẹ tôi tới thăm gia đình nàng, có ông chú làm
Tổng giám thị trong trường.
Nàng ở trọ nhà ông chú đi học. Năm Đệ Tứ thì nàng chuyển sang trường nữ. Tôi vẫn mang một mối hi vọng, mặc dầu chưa một lần thố lộ.
Sau năm Đệ Tứ tôi thi đậu vào trường sư phạm. Nàng tiếp tục học ở trường nữ . Có lần tôi làm gan, đến nhà nàng, mà tôi đã âm thầm theo dõi điạ chỉ . Cái kiểu " "khi tan trường về, anh theo nàng về...." Sau lần đến nhà, tuy không nói, nhưng tôi nghĩ nàng hiểu tôi đã trồng cây si. Trước khi ra về tôi nói nhỏ riêng nàng một câu "ngày mai ra đường HN, cho anh gởi cái thư" Nàng không ừ, cũng chẳng từ chối.
Dù gì tôi đã hẹn thì tôi vẫn đến, nhà tôi rất xa, tôi phải lội bộ cả 4,5 cây số. Tôi không đi xe đạp.
Tối hôm đó tôi về gò gẩm lại cái thơ 10 trang mà tôi đã viết từ lâu, nhưng không dám đưa. Cứ để đó chờ dịp thuận tiện .
Ngày mai tôi hi vọng nàng sẽ ra phố, tôi sẽ trao BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN. Thư rằng : HỞI NÀNG STEPHANIE TRONG KỲ VỌNG, Anh mạo muội viết bức thư này gởi tới em, mong em tha lỗi cho anh đã đường đột nói lên tiếng lòng mình. Tôi biết là tôi viết thư rất cải lương. Nàng Stéphanie là cô chủ của người chăn cừu, trong truyện LES ÉTOILES của ALPHOND DAUDET mà tôi đã thuộc lòng, có một lần cô chủ đem thức ăn lên núi cho chú chăn cừu và bị mắc mưa phải ở lại đêm trong căn chòi của chú .
Cô bị mưa ứớt áo, phải ngồi hong, chú chăn cừu đưa tạm cái chăn cho cô quấn cho đỡ lạnh. Cô thú vị ngồi bên bếp lửa và dựa đầu lên vai người chăn cừu ngủ một cách ngon lành cho đến sáng hôm sau .
Tôi ước ao được làm người chăn cừu, để được cô chủ tựa đầu trên vai mà ngủ, tôi hạnh phúc biết bao ! Tôi ngồi nhìn các vì sao trên trời ước mơ như người chăn cừu, ngôi sao nào sáng nhất là cô ấy, ngôi sao bên cạnh là tôi. Bức thư tôi tỏ bày hết nổi niềm, là tôi yêu em từ thuở mớí vào lớp, nhưng đâu dám nói. Vì biết mình chưa trưởng thành, chưa có công danh sự nghiệp.

Sang năm tôi ra trường, tôi làm một giáo viên nhỏ bé trong xã hội này, nhưng cũng đủ sức bảo đảm cho em một đời sống hạnh phúc, đầy đủ... Tôi bla bla bla nhiều lắm, vẽ vời một tương lai, một mái nhà tranh 2 quả tim vàng ...tôi không còn nhớ nỗi tôi đã viết những gì mà tới 10 trang giấy học trò, mong nàng động lòng mà cho một câu trả lời... Nhưng nàng không trả lời...

Hôm sau tôi tới nhà, mọi người nhìn tôi ái ngại, Má nàng nói, em nó còn nhỏ, chưa tính chuyện gia đình được, còn nàng thì biến mất...tôi xót xa, ra về mà chân bước nặng như chì ! Bức thư tình đầu tiên làm tôi tan nát cõi lòng ! sau đó tôi cưới vợ...vợ tôi cũng xinh, cũng có mái tóc huyền,cũng hiền, nhưng trong lòng tôi không thể nào quên được người con gái đó...


CL

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

ÔNG BÀ BILL SLOAN-BOTHWELL

ÔNG BÀ BILL
Hôm qua 19/3/2001, năm mẹ con SK, NINA, TINA, LIÊM, TÝCƯỜNG đi xuống BOTHWELL thăm ông bà BILL.

Tin từ Sandy một trong mấy người con ông Bill gọi cho Nina, cho biết là ông bệnh nặng, giờ yếu lắm, có thể đi bất cứ lúc nào. Shane cháu nội ông thì gọi cho Tý Cường. Shane và Cường là bạn học từ PUBLIC SCHOOL.
Hai ông bà vào ở nhà già (nursing home) đã hơn ba năm nay. Hai năm về trước 2008, 2009 chúng tôi đều xuống thăm. Năm 2010 tôi đi VN, nên không đi thăm ông bà. Tuy vậy Nina vẫn phone liên lạc, hỏi thăm ông bà.
Tôi thì cứ nhớ ngôi nhà của ông bà ở, một ngôi nhà đơn sơ, không có heat điện, hay heat gaz, mà heat củi ...Tôi cứ nhớ muà đông tới nhà ông bà thì thấy ông đun mấy cây củi bự...tôi cũng lấy làm lạ, ông bà rất giàu có, so với dân ở trong phố nhỏ 1000 người này. Giàu có bao nhiêu thì tôi không biết. Nhưng con cháu ông rất khá, có đôi khi chúng tôi có hỏi mấy bà con gái, sao không sửa sang nhà cửa cho ông bà ?
Company SLOAN CHRISTMAS TREE của ông lớn nhất tỉnh bang ONTARIO .
Họ trả lời :
- Ba tao không muốn đâu ! nó rất cần kiệm, cho, giúp ai thì không tiếc, nhưng tiện nghi cho họ thì không chịu. Có mấy lần tụi tao mong họ đi xa để ở nhà sửa sang thay lại nhà cửa, thay heat, thay nước máy...về ổng bả còn la om sòm...nhưng lỡ rồi, cái gì còn trả được thì họ trả, đổi lại...

Mỗi lần chúng tôi xuống chơi, ông đều cho ra vườn đổ xăng ông trử sẳn, không phải mua dọc đường.
Hồi tôi còn trồng bầu, bí, bông trong vườn, ông cho tôi mấy cái cuốc xẻng, kéo cắt cây, bà cho đào hoa pensée, hoa poppy....sau vườn. Có lẽ những điều này làm tôi nhớ căn nhà này hoài...
Nhà đã bán sau khi ông bà vào nhà dưỡng lão ở WARDVILLE, mỗi lần đi ngang tôi đều ngó ngoái lại như tìm những kỹ niệm những lần chúng tôi xuống, đứng nói chuyện, chụp hình với ông bà dưới bóng mát của các gốc cây...
Trong khi căn nhà ông cho chúng tôi ở 3 năm, bây giờ con gái ông SHARON sửa lại đẹp hơn để ở,sau khi chúng tôi dọn đi...thì tôi lại không nhớ, không cảm xúc khi đến thăm lại...
Sở dĩ tôi dọn đi là vì con tôi đều xong highschool phải lên đại học và college ở nơi khác. Ông có vẽ giận chúng tôi ? vì ông không muốn mọi người rời xa thành phố nhỏ này, chỉ đi học xa rồi trở về cuối tuần. Nhưng cũng rất bất tiện và tốn kém, tôi chỉ muốn ở gần các con, chứ tụi nó đi hết tôi ở lại cũng buồn .
Nina đã đi trước lên Montréal, một tĩnh bang nói tiếng PHÁP, vì nó nói rành tiếng Pháp .
Tina đi Đại học Waterloo ở Kitchener-Waterloo. Trí đi Chatham, Liêm đi Mississauga. Còn lại tôi và Tý Cường, nên cuối cùng cũng dọn lên Waterloo và xin được nhà housing ở Kitchener.
Ngày chúng tôi dọn đi ông bà rất buồn, ông đã chuẩn bị sửa cái bếp cho tôi cho rộng thêm ra, vì có lần tôi chỉ nói cái bếp này mà vô 2 người là chật.
Một lần long weekend, chúng tôi đi 4 ngày lên nhà chú ở Mississauga chơi, lúc về thấy ông đã thuê người nới rộng cái bếp...tôi nghĩ ông muốn giữ chúng tôi lại đây. Vì các gia đình trước không ai ở lâu nơi thành phố này, họ than buồn và không có người VN.
Chúng tôi thì sống đâu cũng được, dễ hoà đồng, tôi có các bà bạn ở Church, các bà hàng xóm, có cái vườn, muà đông tôi đan áo, đọc tiểu thuyết, học thêm tiếng Anh với các người đi giảng đạo, lúc nào cũng bận rộn cơm nước cho các con. Cuối tuần mấy mẹ con chở nhau đi chợ xa, để có đồ ăn VN.
Vài tháng đầu chưa có xe, ông bà giúp chúng tôi đi chợ và cho mượn check để trả, khi nào các con có tiền sẽ trả lại ông bà. Chúng tôi làm việc cho vườn cây của ông vào cuối tuần. Trồng cây, tiả cành, nhổ cỏ. Nên đưá nào cũng đen thùi, còn đen hơn ở PhiChâu.
Ông dạy cho Nina học lái xe, Nina chưa có xe nên mỗi lần thi phải thuê xe, hoặc mượn của người quen, và phải lần thứ 3 mới đậu, trong khi mấy đứa sau có xe, học lái ở trường, nên có 1,2 lần là đậu.
Nina mua chiếc xe Ford đen đầu tiên 3000đô, mà rất tốt, của người ở vùng này, họ chạy xe rất cẩn thận.
Còn một điều đáng nhớ nữa là sáng THỨ BẢY nào ông bà cũng kêu tôi và Nina dậy sớm đi Yard Sale.

Ở miền quê có nhiều đồ đẹp mà rẽ ,có khi còn mới tinh, vì họ chưa dùng, nồi son, chén, diã những đồ dùng lặt vặt trong nhà. Tôi là mê đi Yard Sale cho tới bây giờ, hễ có ai rũ là đi liền, dù bây giờ đồ đạc đã quá đầy đủ ...nhưng là một cái thú.
Tôi nghĩ với ông bà BILL cũng là một cái thú, chứ họ đâu thiếu gì. Bà mua về cất đó, rồi một ngày bà mở Yard Sale bán, kêu tôi tới mua...Bà vẽ tranh và bán luôn tranh của bà, chúng tôi luôn là khách hàng của bà...ông cũng biết vậy, và để cho bà vui ông luôn nói nhỏ, tụi mày mua bao nhiêu, nói tao cho lại.
Trước khi ra về ông nhét vào túi áo, hay đưa cho tôi tiền đã trả cho bà.
Sau khi dọn đi, cứ một năm 2, 3 lần, cả gia đình tôi xuống thăm ông bà . Ông bà luôn đem chúng tôi đi ăn ở tiệm tàu ở Thamesville cách nhà độ 5,6 cây số.
Hai mươi mốt năm sau, kể từ cuối tháng 3 năm 1990, khi chúng tôi đặt chân xuống phi trường TORONTO, gia đình chú ra đón, cho ở lại Toronto một ngày để sắm sửa thêm ít áo quần, rồi hôm sau chở về BOTHWELL nơi ông bà BILL bảo trợ chúng tôi ở.
Ngày chúng tôi đến thì ông bà đi nghỉ ấm ở FLORIDA chưa về, nên cha ở nhà thờ Pentecôte ra đón chúng tôi. Cha lại quên chià khoá nhà, nên cha dẫn chúng tôi chui vào cửa sau ?

Căn nhà đã được chuẩn đầy đủ, từ giường ngủ đến thức ăn. Chúng tôi đến vào buổi tối , nên cũng vừa vặn chia nhau lên giường ngủ....
Hôm nay xuống thăm ông, tôi cảm thấy rất buồn, bàn tay ông ngày xưa hay làm việc ngoài đồng to và nhám...bây giờ nắm tay ông thấy nhỏ, ông xanh xao gầy gò, không còn gương mặt đỏ hồng, đẹp lão như ngày trước cách đây 20 năm.
Năm nay ông 90 tuổi gốc người GERMANY. Bà 86 tuổi ,da hồng hào mập mạp hơn trước, nhưng trí nhớ không còn, bà chẳng biết ai . Ông bị cancer colon? Ông vẫn biết
chúng tôi từng người một, thì thào hỏi, ông mĩm cười khi tôi chụp hình ông. Nina còn nhắc câu nói tiếng PHÁP của ông : TOUJOURS L'AMOUR...
Các con tôi biết nhiều về ông bà Bill hơn là ông bà ngoại ở VN...Mỗi đứa đám cuới đều được ông cho 500đô. Có lẽ ông quý gia đình tôi nhất, vì đứa nào cũng có đám cưới và có việc làm đàng hoàng.
Trước khi ra về Shane cháu nội ông ,con của BILL JUNIOR đưa chúng tôi ra tiệm ăn (tiệm tây), nó nói:
- Tôi sẽ gọi ngay khi nào GRANDPA có điều gì. Nina đùa :
- Mày nhớ nói Grandpa có đi thì từ Monday...để weekend tụi tao xuống !

NS
 

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

KỸ NIỆM

THẦY "KHOAN KHOAN"

T ôi không nhớ rõ em nào đã kể cho tôi nghe câu chuyện này, chỉ mới vài năm nay thôi. Bây giờ nhân dịp "giờ ra chơi", tôi ghi lại cho vui.

Ngày xưa, thầy Đỗ Công Tâm dạy Việt Văn lớp đệ ngũ trường THBMT. Hôm đó thầy dạy đoạn Lục Vân Tiên đánh cướp, cứu được tiểu thư Nguyệt Nga đang trên đường lên kinh đô theo lệnh của cha.
Nguyệt Nga cùng tỳ nữ Kim Liên tháp tùng theo kiệu và một đám quân hầu.
Khi Vân Tiên đánh đuổi xong bọn cướp thì đến gặp Nguyệt Nga để hỏi han tự sự.

Tiểu thư con cái nhà ai
Đi đâu nên nỗi mang tai bát ngờ

Nguyệt Nga ngồi trong kiệu :
Tôi tên là Kiều Nguyệt Nga
Con này tỷ tất, tên là Kim Liên

Nói xong, nàng sợ thất lễ với người ra ơn cứu tử nên dợm đứng dậy, định bước ra khỏi kiệu để lạy tạ Vân Tiên.
Vân Tiên thấy nàng muốn bước ra, vội vàng hét lên:

Khoan khoan ngồi đó chớ ra
Nàng là phận gái, ta là phận trai !
Ngay lúc đó một hồi kẻng vang lên báo hiệu GIỜ RA CHƠI...
Thầy Tâm cũng vừa giảng đến câu ...
"Khoan khoan ngồi đó chớ ra..."

Đám con gái đã bước ra khỏi lớp, có đứa quay lại nói: - Thưa thầy, kẻng rồi
mà còn ...khoan khoan gì nữa...
Thầy Tâm đứng đó, chỉ biết ......lắc đâu trước lũ học trò nghịch ngợm - mồm năm, miệng mười.
Từ đó về sau, các em không bao giờ gọi thầy là thầy TÂM nữa ..mà khi nói với nhau thì gọi là thầy "Khoan Khoan".

Đối với học sinh thì thầy cô nào cũng có một biệt hiệu riêng mà chỉ mấy em biết với nhau chứ thầy cô không hề hay biết gi cả.
Nghe noi Thầy Đỗ Công Tâm đang tu ở một chuà tại HOUSTON. Mai mốt qua đó chúng ta cố đi tìm thầy để thăm.

Cô SK (Canada)